Bát Trân Phấn – bài gốc bắt nguồn từ bài kinh điển thời nhà Minh, nhưng qua thời gian thì nó cũng được từng thầy gia giảm thay đổi theo cá nhân chút xíu
Bát Trân Phấn thời nhà Minh ra đời khi các danh y phát hiện: rất nhiều người tỳ vị hư yếu không phải chuyện ngày một ngày hai, mà là hậu quả tích lũy dần dần của ăn uống thất thường, lao lực quá độ.
Thay vì đợi đến lúc sinhbệnhrồi mới dùngthuốcmạnh để “công phá”, chi bằng bình thường chú ý ăn uống bồi bổ, để tỳ vị dần dần được dưỡng lại.
Nên các vị trong bài này vừalàthuốc, vừa là thực phẩm, phối hợp tính hàn tính ấm đều bình hòa tự bảo ban nhau rồi, hầu như phù hợp với tất cả mọi người
Ăn hàng ngày rất tốt, nhẹ nhàng “nạp năng lượng” cho tỳ vị và dưỡng cho nó khó mà hư được nữa :)))) lại vững thành 1 cái nền luôn khỏe để làm hậu phương cho mọi chức năng khác trong cơ thể
.
Bát Trân Phấn thời Minh đã được cha đẻ Trần Thực Công khen ngợi hết lời trong 1 câu ““Uống đủ trăm ngày, thân thể nhẹ nhàng, chống lão hóa, tráng kiện nguyên dương, bồi dưỡng tỳ vị, diệu dụng kể không xuể.”
Đến thời nhà Thanh, danh tiếng của Bát trân phấn càng lẫy lừng hơn nữa, vì Càn Long ổng dùng :))))
Sau khi dùng, ông không chỉ khen hay mà còn kiên trì sử dụng suốt 40 năm, bắt đầu từ năm 49 tuổi. Theo ghi chép trong Thanh cung y án của Trung Quốc, vua Càn Long thường xuyên dùng Bát trân phấn, có những lúc hết bột, ông còn tự tay châu phê (viết bút son) giục thái giám phải làm ngay, cho thấy sự coi trọng vô cùng. Nhìn lại lịch sử Trung Quốc, vua Càn Long cuối cùng sống thọ 89 tuổi, trở thành vị hoàng đế sống lâu nhất trong lịch sử. Điều này có mối quan hệ rất lớn với việc ông biết cách dưỡng sinh và bảo dưỡng cơ thể.
.
Bài này mình gia giảm theo lối sống hiện đại phần nhiều rồi, không giống hệt như Càn Long với các cụ thời Minh nữa đâu :)))) nhưng vẫn đảm bảo đủ Thanh – Bổ – Tàng trong 1 muỗng bột các cậu dùng
Phép Bổ: các vị trực tiếp bổ tỳ, kiện tỳ.
Phép Tả (Thải trừ): các vị giúp tiêu thực, hành khí. Phục linh và Ý dĩ giúp trừ thấp.
Phép Tàng (Lưu giữ): các vị có khả năng thu liễm các tinh chất bổ vào được “cất giữ” lại trong cơ thể
.
Nếu thể trạng quá rối không biết bắt đầu từ đâu, hoặc đơn thuần chỉ muốn nuôi dưỡng cơ thể, đều nên bắt đầu từ đây, ai cũng dùng được trừ người thể táo nhiệt thì nhắn mình gia giảm riêng
Còn lại thì đây chỉ là bài dưỡng sinh nuôi tỳ trừ thấp thanh tả rất nhẹ nhàng, các vị hiền hòa, đã tự bổ trợ lẫn nhao, ai dùng cũng hợp
.
Cụ thể nữa thì là những ai?
Người tỳ vị hư yếu, ăn uống không ngon, cơ thể không hấp thu được tinh khí.
Người gầy yếu, dễ mệt mỏi, phần lớn do chức năng tỳ vị kém, khí huyết không đủ. Tỳ vị khỏe thì khí huyết thịnh, ngược lại thì gầy gò, yếu sức.
Người lao động trí óc nhiều phần lớn lao tâm quá độ, “tư lự thương tỳ” (lo nghĩ nhiều hại tỳ), do đó thường bị tỳ huyết bất túc.
Người có chức năng tiêu hóa không bình thường, đường ruột kém, đi ngoài phân không thành khuôn hoặc thỉnh thoảng táo bón.
Người kén ăn, biếng ăn, ăn uống không điều độ, trẻ em chậm phát triển, dinh dưỡng không cân bằng.
Người ngủ không ngon, ăn không ngon miệng, da mặt vàng vọt, người mới ốm dậy, khí huyết đều hao tổn.
HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG
Mỗi ngày pha 3 muỗng (muỗng to hơn thìa cafe) với 100ml nước sôi, khuấy đều cho chín bột
Ăn đặc hay loãng đều được (tùy sở thích)

